Vì sao sâm Ngọc Linh lại đắt thế?

Vì nó có huyền thoại, có câu chuyện – kể cả dã sử và chính sử gắn lên củ sâm ấy. Những kỷ lục về giá cả nối đuôi nhau tạo lập, cùng những huyền tích xung quanh nó khiến thứ hàng hóa này vô cùng đắt đỏ.

Nhưng nó có phải đắt nhất thế giới không?

Không phải!

Nếu so với sâm Trường Bạch của Trung Quốc thì sâm Ngọc Linh chưa phải là cái đinh gì. Một củ Sâm Trường Bạch bé bằng đầu ngón chân cái có giá lên đến hàng tỷ đồng, thậm chí nhiều tỷ đồng.

Huyền sử về củ sâm Trường Bạch có lẽ còn cao siêu hơn nhiều sâm Ngọc Linh. Nó được nâng lên thành kiểu có linh hồn, tích tụ linh khí núi sông nghìn năm, được ví như tiên dược…

Nhưng những huyền sử ấy có biến thành cái gì bổ béo mà xơi đi được ko nhỉ?

Rõ ràng là không rồi.

Giống như câu chuyện về đôi dép hàng hiệu. Chất lượng thì đã đành rồi nhưng nó đắt phần nhiều bởi cái logo to đùng đóng trên đó.

Dù cái logo đẹp đẽ kia không làm cho đôi dép bền hơn nhưng chí ít, người xỏ vào đôi dép ấy được oai. Vì oai mà họ bỏ đống tiền thôi thì cũng đáng.

Quay trở lại câu chuyện sâm.

Rõ ràng nhãn mác trên củ sâm là không xơi được. Trị giá thật của củ sâm chính là tổng lượng hoạt chất saponin tích tụ trong nó và thẩm thấu vào cơ thể người ăn. Với cả khi đã chui tọt vào bình rồi thì sâm nào mà chẳng bổ béo và đẹp đẽ như nhau.

Nên, mình mạnh dạn nói rằng, nếu không phải là nhà sưu tầm, mục đích mua sâm chỉ là để ăn cho bổ, thì tội gì anh em phải bỏ ra cả đống tiền để mua một cái tên nhỉ.

Khôn nhất là nên bỏ tiền mua một loại sâm sát với giá thành của nó, vừa bổ béo vừa đỡ đau ví.

Mua loại nào thì chắc anh em biết thừa còn gì nữa. Hoặc không rõ thì hỏi mình, nếu anh em tin tưởng…

Tiến Sâm

 

Để lại một bình luận